MLCN Ý Kiến
Thành Viên Audio
Hìnhnh  Vui Cười
Lời Chứng CácTácGiả
PhòngCầuNguyện CầuNguyệnOnline DÁnLuyệnNgục Trang Chúa Cha Tài Liệu Sản Phẩm
Phòng Thánh Thể CầuNguyện Email Cu Cho Ơn Gọi TrangChúaGiêsu T Viện Lưu Bút
Lòng Thương Xót Thánh Kinh Đàng Thánh G TrangThánhThần  GĐThắcMắc Bác Ái
MụcVTrẻ - 1001 PhòngThánhCa GởiThiệp Ecards Trang MMaria WebHosting Nối Kết
 

HÀNH TRÌNH GẶP GỠ ĐỨC KITÔ
(CN 31TN – 2Tx 1, 11- 2, 2; Lc 19, 1-10)

Điều đọng lại trong trái tim, tâm hồn sau khi đọc, suy niệm va cầu nguyện xin ơn soi sáng về câu chuyện ông Dakêu, người lùn thành Giêrikhô, là tôi cảm nhận được ánh mắt vừa bao dung, nhân hậu, quảng đại, lại vừa thâm sâu tự hữu của ngôi vị Thiên Chúa làm người, của “Người ở giữa thế gian, và thế gian đã nhờ Người mà có, nhưng lại không nhận biết Người” (Ga 1, 10).

Khi nhìn vào ánh mắt thẩm thấu tận tâm can lòng người, tôi nhớ lại lời thánh Augustinô đã xác tín mà thưa cùng Chúa rằng:

“Khi tạo dựng nên chúng con, Chúa không cần hỏi ý kiến chúng con; nhưng để cứu chuộc chúng con, Chúa cần chúng con ưng thuận và cộng tác với Chúa.”

Và cũng từ đó, tôi nhận ra hành trình gặp gỡ Đức Kitô của người “đứng đầu những người thu thuế và là người giầu có” với tên gọi là Dakêu. Ông này đã nghe biết Đức Giêsu là một ngôn sứ rất độc đáo vì hay làm phép lạ chữa lành những người bệnh tật đau khổ, một ngôn sứ giảng dậy có sức lôi cuốn lòng người và lại là người sống gần gũi với những người thu thuế và tội lỗi.

Điều này được thể hiện rất rõ vì thánh Luca đã tường thuật trước đó rằng: “Khi Đức Giêsu đến gần Giêrikhô, Người đã chữa lành người mù đang ăn xin ở vệ đường”. Mà sự kiện này đã “được toàn dân cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa” (Lc 18, 35 - 43).

Chính vì cảm nếm dịu ngọt trong lòng những việc Đức Giêsu làm, những lời quyền năng Người nói, cũng như những tình cảm thân thương với mọi người, vượt rào cản, không phân biệt như những người kinh sư và Pharisêu, mà ông đã “tìm cách để xem cho biết Đức Giêsu là ai”. Chính cách sống yêu thương chan chứa tình người như thế của Đức Giêsu đã đánh động đến trái tim tâm hồn đầy thương tích của ông, như xã hội thời đó coi khinh ông ra mặt và xa lánh. Và đó cũng là cung cách sống của “Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất” (Lc 19, 10).

Một khi con người có tên là Giêsu đã gieo vào lòng ông sự cuốn hút đậm đà như vậy thì ông phải bắt đầu thể hiện bằng hành động cụ thể là “ông liền chạy tới phía trước, leo lên một cây sung để xem Đức Giêsu, vì Người sắp đi ngang qua đó”. Với những tâm tư cùng hành động đi ngược dòng chảy của cuộc sống lúc đó, mà Đức Giêsu đã không từ chối cứu chuộc tâm hồn ông. Đây cũng chính là cảm nghiệm sâu xa của thánh Phaolô về lòng bao dung thương xót của Chúa, khi ngài nói trong thư thứ 2 gửi cộng đòan Thêxalônica:

“Người dùng quyền năng mà hoàn thành mọi thiện chí của anh em và mọi công việc anh em làm vì lòng tin” (1, 11).

Quả thật, thiện chí muốn “tìm cách để xem” cũng như hành động “chạy tới”, nhưng vẫn chưa nhìn thấy vì lùn thấp, ông bèn “leo lên một cây sung” như trẻ con “để xem” cho rõ khuôn mặt Đấng mà ông hy vọng sẽ “đi qua đó”. Hành trình tìm kiếm ấy của ông đã được Đức Giêsu vui mừng đón nhận ông mà rằng:

“Này ông Dakêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông!” Và sau đó, Người nói tiếp với ông thêm rằng: “Hôm nay, ơn cứu độ đã đến cho nhà này”.

Ôi đúng như thánh Augustinô chia sẻ là: “Để cứu chuộc chúng con, Chúa cần chúng con ưng thuận và cộng tác với Chúa”. Vì, khi mới bắt đầu đọc Lời Chúa trong Phúc Âm, tôi thực sự chưa cảm nghiệm được những rung động linh thiêng trong lời nói va việc làm của Người; nếu có thì cũng chỉ nghe biết Người như là vị ngôn sứ hay chữa bệnh để cứu nhân độ thế. Nhưng với lòng nung nấu không nguôi để được cùng nhịp đập với Người mà tôi đã năng tìm kiếm Người qua những sách thiêng liêng, những tác phẩm đi sâu về ý nghĩa siêu nhiên trong Tin Mừng và những sách tâm linh đa dạng của nhiều tác giả tu đức khác. Nhờ khát khao kiên trì luôn hướng về phía trước và rồi khi suy niệm Tin Mừng, tôi đã rung lên sung sướng vì tình yêu kỳ diệu của Mầu Nhiệm Lời Chúa. Cuối cùng thì tôi đã dành nhiều thời gian để chiêm ngắm Người trong cầu nguyện. Tôi đã gặp được Đức Kitô trong đỉnh cao của cầu nguyện Lời Chúa, theo phương pháp Lectio Divina.

Suy tới đây, tôi nhớ lại trong rung cảm tận sâu thẳm và xin được chia sẻ niềm hạnh phúc tuyệt với mà ngay khi ghi lại, tôi đã trào ra nước mắt vì tôi cảm nghiệm chính Chúa đã nhìn và đã nói với tôi về hồng ân cao cả là được Chúa ở lại luôn luôn mãi là “hôm nay” trong ngôi nhà tâm hồn và thân xác của tôi.

Cách nay hơn hai năm, khi đọc, suy niệm và cầu nguyện bài Tin Mừng về ông Dakêu tại nhà xong, tôi bừng lên một khát vọng được Chúa nhìn và nói như nhìn và nói với ông Dakêu. Qua ước nguyện cháy bóng đó, đúng vào lúc ba giờ chiều, tôi đón “xe ôm” và cố gắng có mặt tại nhà thờ với 2 chân lê lết, với cơ thể đang mang bệnh viêm phế quan mãn tính bám đuổi. Khi đã ngồi trên ghế nơi nhà nguyện giáo xứ và sau khi đã đọc chuỗi kinh Lòng Thương Xót Chúa theo linh đạo thánh nữ Faustina, cùng cầu nguyện tự phát, tôi bắt đầu nhìn chăm chăm vào Nhà Tạm Thánh Thể với lòng rộn rã và nóng bỏng muốn được nhìn thấy Chúa nơi luôn có ngọn đèn nhỏ lung linh cháy sáng. Chỉ trong giây lát, tôi đã ngất ngây và mừng rỡ vì tại nơi linh thiêng kia, tôi nhận ra hai con mắt tròn to sáng lên. Sau đó, chung quanh hai con mắt mầu nhiệm ấy rực phát sáng lên như hào quang tỏa ra.

Cứ thế, tôi chiêm ngắm say mê, tôi như ngây ngất để ngụp lặn trong sự rực rỡ ánh sáng siêu phàm ấy. Cơ thể tôi bất động. Hai tay níu chặt ghế ngồi. Tất cả không gian và thời gian, lúc đó như tan biến, như không còn hiện hữu. Tôi cũng chẳng còn nghĩ gì khác ngoài chú tâm vào vùng sáng kỳ diệu và quang vinh đó mà đắm say vui sướng vô tận.

Cho đến khi mọi người ra về và chuẩn bị khóa cửa bên hông nhà thờ lại, tôi mới bừng tỉnh khỏi cơn ngất ngây quá tuyệt vời này và rồi tôi run rẩy trong hạnh phúc, tôi vô cùng luyến tiếc về hạnh phúc chiêm ngưỡng ánh sáng vô phương đạt đáo đã quá ngắn.

Và hôm nay, được Chúa ngự trong tâm hồn qua thường xuyên đón nhận Thánh Thể Chúa, tôi chỉ mong được như Người là tìm đến với những người đã một thời đau khổ không chỉ trong thân xác mà cả trong tâm hồn đã mất để “tôi không còn là tôi mà là Chúa sống trong tôi”. Cũng như thánh Augustinô đã thâm tin:

“Không phải con thay đổi Ta thành như lương thực cho thể xác con, nhưng con được biến đổi thành Ta”.

Tôi cũng thầm thì cám ơn ông Dakêu, người đã giúp tôi tìm được một hành trình gặp gỡ Đức Kitô, Người Đang Sống. Từ thiện chí tìm cách gặp Chúa trong lòng, cho đến những bước chân chạy vội vã và thậm chí leo lên cây cao để được nhìn ngắm Người, ông đã được Chúa biến đổi tận gốc rễ con người ích kỷ vơ vén của ông để rồi dốc quyết:

“Thưa Ngài, này đây phân nửa tài sản của tôi, tôi cho người nghèo; và nếu tôi đã cưỡng đoạt của ai cái gì, tôi xin đền gấp bốn” (Lc 19, 8).

Hành trình này cũng là mặc khải mà Chúa Giêsu đã nhiều lần nhắc nhở ngắn gọn thâm sâu trong các sách Tin Mừng:

“Thế nên, Thầy bảo anh em, anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho.” (Lc 11, 9)

Tôi xin mượn lời thánh vịnh 62, tin tưởng vào Thiên Chúa, để nói lên lời chúc tung tạ ơn hồng ân vô biên cao cả mà Thiên Chúa đã “đến để tìm và cứu những gì đã mất”:

“Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi,
này hồn tôi hãy nghỉ ngơi yên hàn.
Vì hy vọng của tôi bởi Người mà đến,
duy Người là núi đá, là ơn cứu độ của tôi,
là thành lũy chở che: tôi chẳng hề nao núng.
Nhờ Thiên Chúa tôi được cứu độ và vinh quang,
Người là núi đá vững vàng,
ở bên Thiên Chúa tôi hằng ẩn thân.”Amen.

Chúa Nhật 31TN, ngày 04/10/2007
Phêrô Vũ văn Quí CVK64
Email: peterquivu@gmail.com

Quý vị là vị khách Chúa Giêsu yêu.
Trang web được thăm viếng lần từ ngày 01/05/2002.
Cám ơn Quý vị đã ghé thăm. Xin Thiên Chúa chúc lành cho Quý vị.
| Home | | Email Liên Lạc | | Tử Điển | | Ý Kiến | | Nối Kết | | About Us |
Prayers-R-Us

In Jesus we trust, In Spirit we pray.