MLCN Ý Kiến
Thành Viên Audio
Hìnhnh  Vui Cười
Lời Chứng CácTácGiả
PhòngCầuNguyện CầuNguyệnOnline DÁnLuyệnNgục Trang Chúa Cha Tài Liệu Sản Phẩm
Phòng Thánh Thể CầuNguyện Email Cu Cho Ơn Gọi TrangChúaGiêsu T Viện Lưu Bút
Lòng Thương Xót Thánh Kinh Đàng Thánh G TrangThánhThần  GĐThắcMắc Bác Ái
MụcVTrẻ - 1001 PhòngThánhCa GởiThiệp Ecards Trang MMaria WebHosting Nối Kết
 

Cả loài người nay đổi lốt
(Lc 20: 27-38)

Tôi tưởng như mình vừa sống lại
Tự nghìn kiếp trước nối oan khiên
Oằn lưng gánh lấy hồn sông núi
Hiu hắt trong lòng đóm lửa thiêng.
(thơ Song Nhị)

            Với nhà thơ Song Nhị hôm nay, loài người như đã đổi lốt. Vừa đổi lốt, sống lại tự nghìn kiếp, rất oan khiên. Với nhà Đạo xưa rày, người từ cõi chết đã sống lại, rất yêu thương. Sống lại hay đổi lốt. Oan khiên hay yêu thương. Tất cả, đều đáp ứng lời dạy của Đức Chúa. Thiên Chúa của tình yêu. Thiên Chúa của sự sống. Sự sống vĩnh hằng nơi Thiên Quốc, đó là thông điệp của trình thuật, rất hôm nay.

            Trình thuật hôm nay ghi rõ cuộc sống với Đức Kitô sau khi chết, là cuộc sống khác. Vẫn đang sống, nhưng theo trạng thái khác, như Ngài từng quả quyết:“Người không là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là Thiên Chúa của kẻ sống. Vì, với Người tất cả đều đang sống.” (Lc 20: 38)

            Đã từ lâu, thi văn – đạo giáo bỏ nhiều công sức và nỗ lực để diễn tả về sự sống xảy đến ngay sau cái chết. Trong Tân Ước, thánh Gio-an cũng ra sức ghi lại nguồn mặc khải, giải thích cho Hội thánh biết thế nào là “chốn ấy” đầy sinh động, đáng sống, bằng ngôn ngữ rất Khải Huyền.

            Trình thuật hôm nay, cho thấy bè nhóm Xa-đốc đã thách thức Chúa bằng những vấn nạn xem ra khôi hài, khó tưởng tượng. Dù có tiến bộ hơn nhóm Pha-ri-sêu về luật pháp, bè Xa-đốc vẫn cứng ngắc – bảo thủ, về niềm tin nơi Đạo.

            Lập trường bảo thủ của bè này, là chỉ công nhận có sách Ngũ Thư ở Cựu Ước. Họ bác bỏ hoàn toàn luận thuyết về việc thân xác sống lại sau khi chết. Chính vì thế, họ quyết gài bẫy Đức Kitô bằng những câu lắt léo hỏi về giả thuyết “chị dâu lấy tiếp những bẩy em chồng”, tưởng rằng Đức Kitô sẽ không tài nào giải mã nổi.

            Với Đức Kitô, bẫy cạm mà họ gài cũng chẳng có gì khó giải. Bởi lẽ sau khi chết, con người đâu giữ lại thể trạng thân xác cũ xưa, để có “nghìn kiếp, nỗi oan khiên”, như vẫn tưởng tượng. Trái lại, sau khi chết, người người sẽ có tương quan rất mới. Tương quan thích hợp với Chúa. Với mọi người, ở chung quanh.

Ngay đời này, Đức Chúa thường nhắc nhở: sống ở Nước Trời là về với cuộc sống có tương quan mới với hết mọi người. Về với cuộc sống Nước Trời, là về với gia đình mới. nơi đó, mọi người trở thành huynh đệ. Ở nơi đó, mọi người chẳng còn lý tới nguồn gốc, sắc tộc, hoặc những khác biệt từ đâu tới.

            Chính Đấng Nhân Hiền đã xác nhận việc này, khi có người bảo: Kìa, Mẹ và anh em Thầy đang tìm Thầy ở ngoài. Ngay lập tức, cử tọa lúc ấy được Ngài khẳng định: “Ai là mẹ Ta và là anh em Ta?, Rồi nhìn quanh mình, các người ngồi vòng quanh Ngài, Ngài nói: Này là mẹ Ta và anh em Ta. Ai làm theo thánh ý Thiên Chúa, thì người ấy là anh chị em và là mẹ Ta” (Mc 3: 33-35)

            Ở cuộc sống đời sau, gia đình của Nước Trời là thực thể gồm mọi nguời chúng ta. Sự sống ấy, sẽ không còn phân biệt ai ruột thịt, ai người dưng. Không còn phân rẽ sắc tộc, lẫn nguồn gốc. Ở nơi này, cũng chẳng còn phân rẽ về mặt thể lý. Sự sống mới, mà người thường gọi là nghìn kiếp sau, trên thực tế, đã và đang xẩy đến với Hội thánh, thời tiên khởi và lúc này.

            Hội thánh, chính là người làm chứng tá cho Đức Kitô, Thiên Chúa của sự sống. Và, Hội thánh gồm các vị luôn cống hiến đời mình cho Nước Trời, ở trần gian. Và, công dân Nước Trời nay trở thành nhiệm tích mới, có tương quan thương yêu nồng thắm, hiện hữu trong lai thời. Hiện hữu ngay cả vào Vương Quốc vĩnh cửu của Ngài.

            Đối ứng lại bẫy cạm bè nhóm Xa-đốc đặt ra, Đức Kitô cũng sử dụng ngôn ngữ của lề luật  trong Cựu Ước. Luật Lêvi được dùng, để chứng minh: Thiên Chúa của cha ông các người đã sai tôi đến với các người! Và nếu họ sẽ nói với tôi: ‘Tên Người là gì? Thì tôi sẽ nói làm sao với họ?’ Thiên Chúa phán: ‘TA CÓ sao TA CÓ vậy! Và Người phán: Ngươi sẽ nói với con cái Israel thế này: ‘TA CÓ’ đã sai tôi đến với các người! Hãy nói với con cái Israel: Thiên Chúa của Áp-ra-ham, I-sa-ác, và của Gia-cob đã sai tôi đến với các người. Đó là tên Ta mang mãi mãi, và đó là cách tưởng niệm về Ta đời này qua đời khác.” (Xh 3: 13-15)

            Như nhà thơ từng viết: “Ở đây trời đất vừa thu lại, còn một vòm đen chứa thế gian” (Song Nhị), cốt lõi của trình thuật là: nhiều giá trị của cuộc đời còn đáng quý hơn cuộc sống ở dưới thế. Giá trị ấy, đáng để ta chết vì nó. Sự hy sinh của các đấng tử đạo, được coi như một trong các giá trị xứng đáng để trả lẽ. Hy sinh ấy, sẽ được trọng thưởng bằng vào việc bước vào cuộc sống mới, tốt đẹp hơn.

            Xem như thế, cuộc sống người tín hữu Đức Kitô, trước nhất, đặt căn bản trên niềm hy vọng vững chắc, là: một ngày kia ta hợp nhất với Đấng, từ đó ta được sinh ra. Và rồi ra, tất cả mọi sự, mọi loài cũng sẽ quay về lại với Đấng ấy.

            Về hy vọng, thánh Phao-lô từng xác định với giáo dân Rôma, rằng: “Ơn cứu thoát đến với ta như hy vọng. Hy vọng mà thấy được, thì hết còn hy vọng. Bởi đã thấy rồi, ai nào còn hy vọng nữa! Nhưng nếu quả thực ta hy vọng vào điều ta không thấy, thì ta hãy kiên nhẫn đợi trông.” (Rm 8: 22-25).

            Và, hy vọng của ta đặt nền tảng vào lòng tin yêu - cậy trông nơi Đức Chúa. Ngài chính là Cội Nguồn và Đích Điểm mọi cuộc sống. Hy vọng ấy, là tin tưởng rằng: ngày nào đó ta có kinh nghiệm từng trải về điều mà hiện thời còn nằm ngoài tầm tay với vọng, của mọi người.

            Trình thuật hôm nay ta đi dần vào những ngày cuối năm phụng vụ. Đây là lúc, mọi người chúng ta sẽ đi dần vào với những suy tư chiêm niệm về phút cuối, của mọi sự. Đặc biệt hơn, chính là phút cuối của đời sống cá nhân, riêng lẻ. Đây còn là ý nghĩa được diễn tả nơi kinh Tiền Tụng của thánh lễ tiễn đưa người quá vãng, qua lời câu: “Lạy Chúa, cuộc sống của các kẻ tin vào Chúa nay đổi thay, chứ không chấm dứt. Lúc mà thân xác của các cư dân trần thế là thân bằng quyến thuộc chúng con đi vào sự chết, là lúc các vị được Chúa tặng ban nơi ngụ cư cùng Ngài ở chống đời đời, nơi Thiên Quốc.”     

            Vào Tiệc Thánh ngày cuối hôm nay, ta ghi lại những giọt vắn giọt dài nơi giòng chảy mà người nghệ sĩ hôm xưa từng hát:     

                        Giọt mưa trên lá tiếng khóc chơi vơi

                        Thế giới lạc loài chưa thoát ra phận người

                        Giọt mưa trên lá cố gắng nguôi ngoai

                        Nói với loài người: xin cứ nuôi mộng dài.

                                    Giọt mưa trên lá thấp thoáng, bơ vơ

                                    Khép nép, đợi chờ, xa cách ngau vài giờ

                                    Giọt mưa trên lá dĩ vãng xa xôi

                                    Sớm tối bùi ngùi, xa cách nhau một đời. (Phạm Duy – Giọt Mưa Trên Lá)

            Sớm tối bùi ngùi, xa cách nhau một đời. Nhưng, cứ hy vọng và mãi nuôi mộng dài. Vì, mộng dài là hy vọng. Hy vọng, dài cả ngàn năm. Hy vọng, được sống lại để rồi sẽ cùng sống với Ngài. Và với nhau. Sống với nhau, nơi miên trường. Là, Thiên Quốc rất gần.Và, không lâu.

Lm Phan Đỗ Thục Linh

Mai Tá từ Úc diễn dịch.   

Quý vị là vị khách Chúa Giêsu yêu.
Trang web được thăm viếng lần từ ngày 01/05/2002.
Cám ơn Quý vị đã ghé thăm. Xin Thiên Chúa chúc lành cho Quý vị.
| Home | | Email Liên Lạc | | Tử Điển | | Ý Kiến | | Nối Kết | | About Us |
Prayers-R-Us

In Jesus we trust, In Spirit we pray.