MLCN Ý Kiến
Thành Viên Audio
Hìnhnh  Vui Cười
Lời Chứng CácTácGiả
PhòngCầuNguyện CầuNguyệnOnline DÁnLuyệnNgục Trang Chúa Cha Tài Liệu Sản Phẩm
Phòng Thánh Thể CầuNguyện Email Cu Cho Ơn Gọi TrangChúaGiêsu T Viện Lưu Bút
Lòng Thương Xót Thánh Kinh Đàng Thánh G TrangThánhThần  GĐThắcMắc Bác Ái
MụcVTrẻ - 1001 PhòngThánhCa GởiThiệp Ecards Trang MMaria WebHosting Nối Kết
 

Mỗi Bước Chân Một Niềm Tin

Tôi nhảy phắt lên, chiếc xe buýt dần dà chuyển bánh, thật là phát ngán với những lần đi xe buýt, nhưng cũng ráng hy sinh một chút. Hôm nay là ngày nhập học của các tân sinh viên nên mọi con đường đều tập nập hơn.


những ánh mắt ngơ ngác của các bạn, ánh mắt lo lắng đăm chiêu của bậc phụ huynh từ những phương trời xa lạ đổ về Sài Gòn. Những người cha, người mẹ lo lắng cho đứa con chân ướt chân ráo khi bước chân lên Sài Gòn ăn học nên họ phải tìm mọi cách để cùng con tới trường vào ngày nhập học.

Tôi thấy mình không chịu nổi khi mỗi lần xe buýt dừng lại, lần đầu tiên đi một chặng đường xa bằng xe buýt, khiếp thật! Ở một trạm xe dừng lại, một tân nữ sinh bước lên, nàng đúng là con nhà quê thứ thiệt, từ nơi nàng toát lên một vẻ đẹp hoang sơ của một vùng thôn dã. Lên sau nàng là một bác đứng tuổi và tôi biết chắc đó là cha nàng, vì người ấy nhanh nhảu ném chiếc va li nặng chịch, nói với nàng “nhanh lên con…”

 

Sau đó, ông bước lên. Thoạt nhìn tôi tưởng ông là người bình thường, nhưng chiều cao của ông thật không tương xứng với hình thể lực lưỡng của ông, cánh tay nổi cuồn cuộn những cơ bắp không thể lẫn lộn vào đâu được, nhưng đôi chân của ông chỉ còn đến đầu gối, trên đầu ông đội một chiếc nón cối ngày xưa. Cha ! Ông này chắc cũng đi lính thì phải. Tôi ngồi sát vào một bên để chừa chỗ cho ông vào ngồi bên cạnh, trên khuôn mặt rạng rỡ của ông tôi thấy được một niềm vui, niềm tự hào khôn xuể về đứa con gái cưng không thương tích mà thật đáng yêu và chăm học của ông.

 

 Đã đến trạm tôi phải xuống, trước mắt đã là một tòa nhà đồ sộ có ghi tên trường, ngôi trường xa lạ đối với tôi, ngôi trường mà tôi mong mỏi bấy lâu nay là đây ư?! Tôi ngỏ ý : “Bác làm ơn cho cháu ra ngoài” ông nhanh nhẹn nép đôi chân ngắn ngủi của mình.

 

tôi bước ra một cách từ tốn, tôi chợt thấy trên cánh tay trái của ông có xăm một cây thánh giá và một dòng chữ nho nhỏ “Ep 5,14”.

 

Một ngày thật mệt mỏi vì bị tra tấn trên chiếc xe bất đắc dĩ ấy, tôi vẫn không quên hình ảnh hai cha con nhà quê ấy. Tôi bị ám ảnh bởi cánh tay cháy xạm đi vì nắng, có dòng chữ, tôi vội lục lọi cuốn Kinh thánh, sách cũng đã đóng bụi và hoen ố vì lâu ngày không chạm tới. Tôi đọc thầm trong miệng: 

“Bất cứ điều gì lộ ra, thì trở nên ánh sáng. tỉnh giấc đi hỡi người con đang ngủ! từ chốn tử vong, chỗi dậy đi nào! Đức Kitô sẽ chiếu sáng ngươi ! “(Ep 5,14)

 

Vô tình, nhưng lại trở thành điều thật đáng suy nghĩ. Người lính ấy đã lộ ra một thứ ánh sáng, một con người khao khát chỗi dậy từ chốn tử vong, một niềm tin cháy bỏng vào Thượng đế trong cả những giây phút yếu đuối nhất.

 

Ông ta thật biết mình, biết Người, tài thật!

Nguyên Khai

Quý vị là vị khách Chúa Giêsu yêu.
Trang web được thăm viếng lần từ ngày 01/05/2002.
Cám ơn Quý vị đã ghé thăm. Xin Thiên Chúa chúc lành cho Quý vị.
| Home | | Email Liên Lạc | | Tử Điển | | Ý Kiến | | Nối Kết | | About Us |
Prayers-R-Us

In Jesus we trust, In Spirit we pray.